[Dịch] Ta Dùng Tri Thức Thành Thần

/

Chương 51: Tích lũy năm đời, xưng danh thiên tài!

Chương 51: Tích lũy năm đời, xưng danh thiên tài!

[Dịch] Ta Dùng Tri Thức Thành Thần

Hạ Chu Hát Tửu

9.142 chữ

22-08-2026

"54."

Lục Hằng vẫn đáp ngay tắp lự. Không chỉ khiến đám bạn học ồ lên kinh ngạc, hắn còn bình thản nói: "Thầy ơi, em thấy nếu thầy muốn ra đề khó...

...thì có thể tăng độ khó ở phần 'công thức toán học', chứ không phải cứ nhồi thêm nhiều con số vào mấy phép cộng trừ nhân chia đâu ạ.

Ví dụ như... thêm mấy chữ a, b, x vào chẳng hạn."

"Công thức? Em biết cả khái niệm phương trình bậc hai cơ à?" Lần này thầy Lý thấy kỳ lạ thật sự, thậm chí ông còn loáng thoáng có cảm giác mình vừa vô tình "vớ được vàng".

"Em xem ở đâu thế? Ai dạy em?"

"Ở thư viện ạ." Lục Hằng vớ đại một lý do: "Đợt nghỉ đông vừa rồi, tự nhiên em thấy hứng thú với toán học nên đã tranh thủ thời gian để tự học."

"Tự học?" Giọng thầy Lý cao hẳn lên: "Cụ thể là em đã học những gì rồi?"

"Toàn bộ chương trình toán tiểu học ạ." Lục Hằng trả lời theo đúng kế hoạch đã định: "Cả toán cấp hai nữa. Hiện tại, em đang học sang các môn khác của cấp hai rồi."

"Em..." Lúc này, thầy Lý mới nhìn kỹ lại vóc dáng nhỏ bé chừng một mét của Lục Hằng, đánh giá cậu học sinh tiểu học mới bảy tuổi này.

Bảy tuổi? Tự học hết chương trình toán cấp hai?

Thậm chí còn định tự học luôn các môn khác?

Chắc không phải đang đùa đấy chứ?

Chắc không phải thằng bé đang lừa mình chứ?

Thầy Lý hoàn toàn không tin.

Nhưng cách ăn nói của cậu học trò này lại vô cùng rành mạch, chẳng có vẻ gì là trẻ con đang nói đùa.

Nhìn "khí chất trầm ổn" già dặn trước tuổi của Lục Hằng, trong thoáng chốc, thầy Lý cảm giác như mình đã tin sái cổ, nhưng rồi lại thấy đầu óc lùng bùng, nhất thời chưa thể tiêu hóa nổi thông tin này.

Còn màn đối đáp giữa thầy Lý và Lục Hằng, lọt vào tai đám học sinh trong lớp thì mấy từ như phương trình bậc hai, hay a, b, x gì đó nghe chẳng khác nào vịt nghe sấm.

Dù chả hiểu mô tê gì, nhưng bọn nhóc vẫn thấy Lục Hằng cực kỳ lợi hại.

"Được rồi..." Thầy Lý mang tâm lý muốn kiểm tra thử, bèn cầm phấn viết một bài toán lớp chín lên bảng: "Nếu em đã nói là mình biết giải..."

Lạch cạch lạch cạch...

Bụi phấn rơi lả tả, một biểu thức nhanh chóng hiện ra.

(2ax-10ay+5by-bx)

Đề vừa ra xong, cả lớp đực mặt ra, hoàn toàn không hiểu đây là cái quái gì.

Nói mù tịt thì cũng không hẳn, ít nhất bọn nhóc vẫn nhận ra mấy con số 2, 10, 5 và vài chữ cái tiếng Anh.

Nhưng chữ cái ghép với con số thế này mà cũng gọi là toán á?

"Lục Hằng, em giải bài này..."

Thầy Lý vừa viết xong, định quay người lại gọi Lục Hằng lên bảng.

Ngờ đâu ông vừa mới xoay người mở lời, Lục Hằng đã tự giác bước lên, cầm phấn và viết luôn các bước giải ngay bên cạnh.

2ax-10ay+5by-bx=(2ax - 10ay)-(bx - 5by)...

Lục Hằng viết liền một mạch không chút ngập ngừng, rồi chốt luôn đáp án cuối cùng.

Đáp số: (x - 5y)(2a - b)

Rắc—

Khoảnh khắc nhìn thấy đáp án chính xác, thầy Lý vô thức bóp gãy nát viên phấn trong tay.

Đám học sinh bên dưới thì ngơ ngác nhìn nhau, chả ai hiểu Lục Hằng vừa viết cái gì trên bảng.Nhưng bọn họ đều biết chắc chắn Lục Hằng đã trả lời đúng.

Bởi vì bọn họ thấy thầy Lý lộ ra vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa phấn khích y như trong phim hoạt hình.

Vẻ mặt ấy giống hệt một kẻ sắp chết khát trên sa mạc bỗng nhiên nhìn thấy cả một ốc đảo xanh tươi.

"Đúng... giải đúng rồi..."

Lúc này, thầy Lý nhìn Lục Hằng mới cao đến ngang hông mình, không kìm được lẩm bẩm: "Thiên... thiên tài... Mình... mình đang dạy một thiên tài ư...? Trường mình xuất hiện một thiên tài toán học sao...?"

Reng reng reng—

Tiếng chuông tan học vang lên đúng lúc này, từ các lớp xung quanh cũng vọng lại tiếng xê dịch bàn ghế, hành lang nhanh chóng ngập tràn tiếng cười đùa rộn rã của đám học sinh tiểu học.

Nhưng trong lớp này, đám học sinh chưa từng thấy bộ dạng "mừng đến phát cuồng" của thầy Lý bao giờ, thế nên chẳng đứa nào dám nhúc nhích hay ho hé nửa lời, chỉ sợ bị "mời phụ huynh".

Mãi đến nửa phút sau.

Thầy Lý mới từ từ hoàn hồn, ánh mắt nóng rực nhìn về phía Lục Hằng:

"Lục Hằng, đi theo thầy lên phòng hiệu trưởng một chuyến."

Ông nhìn sang đám học sinh còn lại: "Cả lớp, tan học."

"Nghiêm..."

"Chúng em chào thầy ạ..."

Thầy Lý hoàn toàn bỏ ngoài tai tiếng chào của học sinh. Lúc này, sải bước trên hành lang hướng về phòng hiệu trưởng, trong đầu ông chỉ quẩn quanh mỗi việc Lục Hằng đang đi ngay sau lưng mình.

Phấn khích, mừng rỡ và luống cuống chính là tâm trạng chân thực nhất của thầy Lý lúc này.

Bởi vì nếu trường thực sự xuất hiện một thiên tài, hơn nữa theo phân công của nhà trường thì chính ông là người trực tiếp giảng dạy, đây chắc chắn sẽ là một thành tích giáo dục khổng lồ đối với ông.

Hay nói cách khác, được dạy dỗ một thiên tài vốn dĩ đã là vinh hạnh lớn lao của ông rồi.

"Lục Hằng này."

Nghĩ đến đây, thầy Lý hơi nghiêng người nhìn Lục Hằng, nụ cười vô cùng hiền từ: "Lúc nãy thầy phạt em ra đứng cuối lớp, em không giận thầy chứ?"

"Dạ không ạ." Lục Hằng thản nhiên đáp: "Là do em làm ảnh hưởng đến việc học của các bạn."

"Lúc đó thầy chỉ thuận miệng nói thế thôi, em đừng để bụng nhé." Thầy Lý không ngờ Lục Hằng lại hiểu chuyện như vậy, trong lòng càng thêm yêu quý cậu học trò nhỏ.

...

Đến trước cửa phòng hiệu trưởng.

Thầy Lý gõ cửa, bên trong vọng ra tiếng "Mời vào".

Cánh cửa mở ra, Lục Hằng nhìn vào trong. Vị hiệu trưởng trạc ngoài bốn mươi tuổi, mặc chiếc áo phao kiểu dáng na ná áo Tôn Trung Sơn, đeo kính gọng đen, tóc chải chuốt gọn gàng, mang lại cảm giác hệt như một "thầy đồ tư thục" thời xưa.

"Thưa hiệu trưởng..." Thầy Lý dẫn Lục Hằng bước vào, nhanh chóng kể lại toàn bộ sự việc của cậu một lượt.

"Ồ?" Hiệu trưởng càng nghe càng ngạc nhiên, càng nghe càng mừng rỡ, khóe miệng không kìm nén nổi nụ cười, hoàn toàn phá vỡ hình tượng thầy đồ tư thục trầm ổn ban nãy.

Nhưng để kiểm chứng thực hư, hiệu trưởng vẫn ngẫu hứng ra mấy bài toán cấp hai.

Và khi Lục Hằng chẳng cần nghĩ ngợi đã giải nhoay nhoáy xong mấy bài toán này,

thầy Lý lại càng thêm yên tâm,

còn hiệu trưởng thì cười sảng khoái hơn.

"Tốt... tốt lắm! Đúng là một mầm non tài năng! Trò ngoan!"

Hiệu trưởng hoàn toàn không giấu nổi nụ cười, ông vui vẻ định vỗ vai khích lệ Lục Hằng cố gắng hơn nữa.

Chỉ là đối diện với cái vỗ vai này, dù Lục Hằng chẳng thấy có gì to tát, nhưng nghĩ đến "vết thương" trên cánh tay, hắn khẽ nhíu mày rồi gạt tay ông ra.Thấy Lục Hằng gạt tay mình ra, hiệu trưởng chẳng những không tức giận mà còn dè dặt hỏi han: "Con à, thầy... có phải tay thầy hơi mạnh, làm con đau rồi không?"

Lúc này, hiệu trưởng vô cùng cẩn thận từng li từng tí.

Chỉ sợ đứa trẻ này phật ý rồi về nhà đòi chuyển trường.

Thế thì đúng là tổn thất lớn nhất của trường!

Bởi vì chỉ với lượng kiến thức mà Lục Hằng vừa thể hiện, cộng thêm phong thái thiên tài giải toán cấp hai dễ như trở bàn tay thế này, đến lúc đó chỉ cần tham gia vài kỳ thi toán cấp quận, thành phố, rồi cấp tỉnh, thì giấy khen cứ gọi là ẵm về mỏi tay.

Vinh dự cỡ này hoàn toàn đủ sức trở thành "bộ mặt sáng giá nhất" của nhà trường.

"Lục Hằng, sao thế, em thấy không khỏe ở đâu à?" Thầy Lý cũng quan tâm hỏi han, thậm chí còn dắt tay Lục Hằng, định cho hắn ngồi lên ghế làm việc của hiệu trưởng nghỉ ngơi một lát.

Thấy hành động này của thầy Lý, hiệu trưởng không hề cảm thấy thất lễ, trái lại còn thấy hết sức đương nhiên: "Đúng đấy, có phải học mệt quá không? Lại đây ngồi lên ghế nghỉ ngơi chút đi con."

Vừa nói, hiệu trưởng vừa cầm chiếc cốc giấy trên bàn lên, định đi rót nước cho Lục Hằng.

Giờ phút này, trong đầu hiệu trưởng chỉ toàn là viễn cảnh về các loại bằng khen thi toán cùng đủ mọi danh hiệu vinh dự của trường trong vài năm tới.

Trường của họ là trường công lập, thuộc hệ thống nhà nước.

Bản thân hiệu trưởng cũng có "cấp bậc hành chính" thực thụ.

Mà nay trường lại xuất hiện một thiên tài, nếu được bồi dưỡng đúng đắn, tương lai ngồi vào vị trí cao trong giới nghiên cứu khoa học, thì đây chính là thành tích vô cùng to lớn của trường, cũng là nét bút rực rỡ nhất trong con đường thăng tiến của cá nhân ông!

"Em không sao ạ..." Trước sự quan tâm của hai người, Lục Hằng lắc đầu, nhưng đồng thời cũng xắn tay áo lên, để lộ ra mấy vết bầm tím nhìn mà giật mình.

"Thế này là sao?" Thầy Lý vô cùng căng thẳng, lúc này ông thực sự coi Lục Hằng như báu vật, chỉ sợ cậu bé bị thương tổn gì trên người.

Chẳng lẽ... là do mình vừa vỗ sao? Hiệu trưởng tối sầm mặt mày, nụ cười lập tức tắt ngấm, chiếc cốc giấy trên tay ông đang hớn hở định đi rót nước cũng rơi tuột xuống đất.

Còn Lục Hằng, khi nghe thầy Lý hỏi về vết thương, lại thấy hiệu trưởng đang sốt ruột nhìn mình, bèn rầu rĩ nói:

"Thưa hiệu trưởng, thưa thầy Lý, thật ra ngay từ đầu em đã muốn chăm chỉ học tập rồi, nhưng bố mẹ nuôi của em hay nát rượu lắm, cứ say xỉn vào là lại đánh em, còn bắt em ngủ ở phòng chứa đồ... không cho em học bài...

Học kỳ trước em thi điểm kém cũng vì lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị họ đánh...

Kỳ nghỉ đông vừa rồi, đêm nào họ cũng uống rượu, ban ngày thì ngủ vùi, em mới dám lén đến thư viện để học..."

Lục Hằng nhớ lại cảnh ngộ khốn khổ của bản thân, tự nhiên cũng thấy đồng cảm, vành mắt hơi hoe đỏ. Hắn nhìn về phía hai người thầy đang có sắc mặt dần trở nên u ám và kích động:

"Thầy hiệu trưởng, thầy Lý, em... em muốn ở lại trường, ở trong lớp học cũng được... Em ngủ trên bàn học cũng được, em không muốn về nhà nữa đâu... Em sợ họ lại đánh em, không cho em học nữa..."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!